Trong phòng Hàn Thu Nguyệt, Khương mama ngồi cạnh giường xoa chân cho Minh Châu, Minh Châu khóc rất thương tâm, vừa khóc vừa nói: "Nói ta không phải là người Lý gia, không có tư cách quỳ ở Từ Đường, bắt ta quỳ ở sân, bọn hạ nhân đi tới đi lui, ta còn mặt mũi nào... Cũng là cùng một phụ thân sinh ra, tại sao không nhận ta... Nếu ta danh chính ngôn thuận là tam tiểu thư thì sao phải chịu phần ủy khuất này..."
Sắc mặt Khương mama đại biến, hạ thấp giọng mức nhỏ nhất có thể khuyên nhủ: "Cô chủ nhỏ của ta ơi, lời này ngàn vạn lần không được nói nữa đâu."
Hàn Thu Nguyệt ngồi ở đối diện lạnh lùng nói: "Con cũng biết thân phận của mình hả? Ta tưởng con quên rồi."
Minh Châu nhìn mẹ đang tức giận, phút chốc ủy khuất cuộn lên, nước mắt vòng quanh, co rụt người lại, không dám càu nhàu câu nào nữa.
Minh Châu trợn mắt, không cam lòng nói: "Chẳng lẽ sau này chúng ta muốn làm gì cũng phải nhìn sắc mặt hắn sao?"
Ánh mắt Hàn Thu Nguyệt có một tia quang mang, hiện rõ sự tính toán. "Chuyện này... Mẹ tự có chủ ý, chỉ cần con đừng gây thêm phiền toái cho mẹ là được, đừng để chuyện hôm nay xảy ra lần nữa khiến mọi người không ứng phó kịp."
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-593460.png&w=256&q=75)

-250407.png&w=256&q=75)