Lâm Lan từ từ thực hiện nhiệm vụ hộ lý của mình, đầu tiên là định ra cho Kiều Vân Tịch thực đơn hằng ngày. Lâm Lan đối với đồ ăn chữa bệnh rất có hứng thú, kiếp trước mất không ít thời gian nghiên cứu vấn đề này. Nàng kiên trì tin rằng thuốc ba phần độc, thuốc bổ không bằng ăn đồ bổ.
Đồng thời đề nghị Kiều Vân Tịch tay đổi rèm cửa, màn màu tối nặng trịch thành lụa mỏng màu sắc tươi sáng, phụ nữ có thai ở trong phòng âm u thế này, khí trời thì nóng bức rất dễ gây u uất, không có bệnh cũng thành có bệnh.
Lâm Lan cười nói: "Ngoài trời hôm nay nắng ấm, mở cửa sổ cho thoáng không gì tốt hơn, nếu gió lớn thì mới đóng, còn bình thường nên giữ không khí trong phòng lưu thông, như vậy rất có ích đối với phụ nữ có thai."
"Mẹ, không sao đâu, gió này làm cho người con rất dễ chịu." Kiều Vân Tịch cười nói, lời nói của Lâm Lan rất vừa ý nàng.
Kiều phu nhân nhìn nữ nhi cao hứng không đành lòng làm nàng mất hứng, vả lại, Lâm Lan là đại phu, nàng nói không có chuyện gì hẳn là sẽ không sao, liền không nói nữa. Đang nói chuyện thì nha hoàn dọn cơm lên.
Đại nha hoàn Phương Hủy phân phó mấy nha hoàn nhỏ hơn bày biện bàn ăn, vừa làm vừa cười nói: "Đây là thực đơn theo Lý phu nhân viết, có cá trích hấp, nấm xào đậu phụ, thịt gà xé xào cải trắng, thịt cá xay nhuyễn viên lại hấp, còn có sữa đậu nành..."
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


