Cơm tối xong Lý Minh Doãn đi thay đồ, một ngày di chuyển khiến toàn thân dính đầy mồ hôi thật khó chịu. Trở lại phòng không thấy Lâm Lan đâu, chỉ có Ngọc Dung đang nghiền thuốc. "Thiếu phu nhân đâu?"
Ngọc Dung nhanh chóng đứng dậy đáp lời: "Đã lên thuyền Kiều gia ạ."
Lý Minh Doãn khẽ chau mày, nàng viết gì vậy? Liền cầm cây quạt mở ra. Nơi có chữ, rõ ràng là một bức họa. Mấy cây trúc nhỏ, tạo thành bố cục đơn giản nhưng cũng khéo léo, được cho là trong đơn giản có khéo léo, chỉ là bút pháp còn hơi chút non nớt,
Lý Minh Doãn cười cười rồi hỏi: "Đây... Là tranh thiếu phu nhân vẽ sao?"
Ngọc Dung ngạc nhiên: "Tại sao lại là vẽ? Thiếu phu nhân nói muốn viết chữ mà."
Lý Minh Doãn khoát khoát tay: "Ngươi đi xuống đi. "
Ngọc Dung "dạ" một tiếng, dọn dẹp thuốc mang ra ngoài làm tiếp, tránh quấy rầy thiếu gia đọc sách. Lý Minh Doãn chăm chú nhìn cây quạt hồi lâu...
Không biết rằng nàng còn có thể vẽ tranh, mặc dù chưa ra hình dáng gì nhưng cũng có thể nhỉn ra nàng rất có thiên phú hội họa. Phía trên quạt còn một chỗ trống, Lý Minh Doãn suy nghĩ một chút, lấy bút viết viết hai câu đối: Vừa khỏi đất trên thân khắc đốt. Đến mây xanh mà vẫn hư tâm.*
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-593460.png&w=256&q=75)

