Liên tiếp mấy ngày, Diệp Hinh Nhi rất tự giác, giờ Dậu qua, không quấy rầy Lâm Lan. Lâm Lan dạy cô ta từ những điểm cơ bản nhất, như dùng thức ăn nào có lợi, một năm bốn mùa dùng thức gì để bổ thân thể, Diệp Hinh Nhi nhất nhất ghi nhớ.
Nhìn bộ dạng chăm chú học hỏi có quy củ của Diệp Hinh Nhi, Lâm Lan dĩ nhiên không biết dùng tư tưởng nào để phỏng đoán một người có tư tưởng không đơn giản, lòng có chút buồn bực, chưa tới kinh thành đã phải đối diện với hoa hoa thảo thảo này, đến kinh thành còn không biết bao nhiêu phiền toái chờ nàng.
Nghe Trần Tử Dụ kia nói, Lý Minh Doãn ở kinh thành rất được đám khuê tú hoan nghênh, nàng không chỉ có nhiệm vụ giúp hắn đối phó với lão vu bà kia (đây là tên lóng Lâm Lan đặt cho bà mẹ chồng tương lai không chính thống, Lý Minh Doãn nghe được thì gật đầu, cảm thấy xưng hô thế này rất thích hợp) lại còn muốn nàng vất vả làm người quét vườn giúp hắn quét dọn hoa hoa thảo thảo. Lâm Lan suy nghĩ, có nên đi tìm Lý Minh Doãn thương lượng chút không, quét dọn một nhát, chuốc thêm vài vạn oán thù, nếu không cho nàng chút động lực thì sao làm nổi.
"Chị dâu, em xin phép về nghỉ." Học xong một phần, Diệp Hinh Nhi tự giác đứng dậy thu dọn cáo từ, một cái khăn tay rơi trên đất không tiếng động.
Lâm Lan phân phó. Bởi vì Diệp Hinh Nhi dùng một cây trâm "thu mua" Ngọc Dung, nàng không thể làm khó Ngọc Dung, lúc nào Ngân Liễu cùng hầu hạ sát bên Lâm Lan, nói thế nào thì cũng nên cho Ngân Liễu một cơ hội tốt có đồ chứ?
Ngân Liễu nhặt khăn lên, nghi hoặc hỏi: "Mới vừa rồi rõ ràng thiếu phu nhân nhìn thấy."
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-150561.jpg&w=256&q=75)

-250407.png&w=256&q=75)
