Sắp xếp việc lên thuyền ổn thỏa, mười mấy người đi theo hầu hạ chỉ để lại sáu người, số còn lại quay trở về Phong An. Bởi vì phải ở trên thuyền vài ngày nên Ngọc Dung và Ngân Liễu rất dụng tâm bố trí khoang thuyền, chỉnh lý hành trang, tận lực bố trí không gian nhỏ hẹp có chút không khí thoải mái.
"Thiếu phu nhân, hòm thuốc đặt trong tủ quần áo ạ?" Ngọc Dung hỏi, những thứ này là vật thường dùng, tốt nhất nên hỏi qua ý thiếu phu nhân.
Lâm Lan nhìn qua cửa thấy Lý Minh Doãn nói chuyện với Đông Tử, giọng Đông Tử rất nhỏ, Lâm Lan mơ hồ nghe thấy Đông Tử nói: "Thật ra Minh Châu tiểu thư không phải là con gái muội muội Hàn thị như lời bà ta nói, mà là con đẻ của Hàn thị, có thể cho bà đỡ năm đó của Hàn thị làm chứng..."
"Bà đỡ kia đâu?" "Tiểu nhân đã an bài thích đáng, khi cần thiết, bà ta nguyên ý ra mặt làm chứng."
Lý Minh Doãn khẽ gật đầu, vỗ vỗ bả vai Đông Tử: "Chuyện lần này ngươi làm vô cùng tốt."
Đông Tử cười ha ha nói: "Đều là mưu kế thiếu gia bày ra."
Lý Minh Doãn nhìn hắn chằm chằm: "Miệng lưỡi bớt giảo hoạt đi."
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

