Ngày hôm sau, trước khi lên đường, Lâm Lan rốt cuộc được thấy Diệp lão thái gia đại thiện nhân trong truyền thuyết. Đại thiện nhân có vẻ mặt hiền hậu, tuy nhiên cặp mắt nhìn có vẻ nhãn nhặn kia lộ ra ánh nhìn sắc bén, người đó có ánh nhìn như tia X Quang khiến người đối diện cảm thấy không thể che giấu bất kỳ tâm tư nào. Lâm Lan đánh giá vào trọng tâm, bản lãnh giả trư ăn cọp của Lý Minh Doãn chắc chắn được di truyền từ ông ngoại hắn.
Lâm Lan cười hiền lành, biết điều đi tới, cung kính hành lễ, ngọt ngào kêu một tiếng: "Ông ngoại."
Ánh mắt Diệp lão thái gia nheo lại, nụ cười ấm áp, hướng Lâm Lam ngoắt ngoắt tay, ý bảo nàng sát lại. Lâm Lan liếc mắt thấy vẻ nghiêm túc trên mặt Diệp lão phu nhân không chút thay đổi, nàng kính cẩn nghe theo đi lên phía trước hai bước.
Diệp lão thái gia cười ha ha gật đầu: "Để xem cô nương có bản lãnh không đã."
Trọng thưởng ắt khích lệ gan dạ, Lâm Lan tỏ ra hăng hái, chuyện này sao nàng không nhận được, Lâm Lan mở to mắt, cười giỡn nói: "Đến lúc đó ông ngoại đừng nói không nỡ nha."
Lý Minh Doãn đi tới, vái chào ông bà ngoại: "Ông ngoại, bà ngoại, cháu tới từ biệt mọi người, ngày sau sẽ về Phong An thăm ông bà."
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


