Diệp Kha Nhi vì sắp phải phải ly biệt với Diệp Hinh Nhi mà rầu rĩ, không còn lòng dạ nào tìm Lâm Lan gây gổ, vài lần thấy Lâm Lan thì trợn trừng mắt, Lâm Lan thì không so đo với đứa nhỏ, trong lòng nàng không thích chiến tranh, Diệp Kha Nhi chỉ là một đứa bé, nàng không để tâm.
Chu mama học cách xoa bóp của Lâm Lan về xoa bóp cho Diệp lão phu nhân đã được vài lần, cũng đã thấy có đôi phần chuyển biến, cách nhìn của Diệp lão phu nhân về Lâm Lan cũng có phần thay đổi, xem ra cô nương này không phải chỉ có cái miệng, bản lãnh cũng được vài phần.
Kết quả là, cuộc sống của Lâm Lan ở Diệp phủ cứ như thế thoải mái trôi đi, chỉ có chút lo lắng trước khi lên đường là không biết có kịp xong mười sáu bộ xiêm y mới không.
"Thiếu gia nói muốn cùng cô về thôn Giản Tây."
Tinh thần Lâm Lan thanh tỉnh, nàng cũng đang muốn trở về, để được gặp ca ca, còn có những người quen ở thôn Giản Tây.
Nhanh nhẹn thay xiêm y, rửa mặt xong, Ngọc Dung bưng điểm tâm tới, Lâm Lan nhón hai miếng bánh nhỏ ăn vội vã rồi hỏi Ngân Liễu: "Thiếu gia ở đâu?"
Ngân Liễu nhìn bộ dạng gấp gáp của nàng cười nói: "Cô nương không cần phải vội vã, thiếu gia nói ngồi xe ngựa đi, không tới một canh giờ đã đến nơi."
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-250407.png&w=256&q=75)


