Nhìn Lâm Lan không nóng không lạnh, bình thản như nước, trong lòng lão thái thái đột nhiên sinh ra một loại cảm giác bất lực, bà biết lời mình nói có điểm bất công, bắt Lâm Lan nhận sai, chỉ cần Lâm Lan nói năng ác liệt hơn chút nữa, bà hoàn toàn có thể trị nàng tội bất hiếu với trưởng bối, nhưng Lâm Lan quá giảo hoạt, phản lại bà một quân.
Chúc mama chưa từng thấy qua bộ dạng kinh ngạc của lão thái thái, lão thái thái cả đời mạnh hơn, các vị lão gia chưa bao giờ dám càn rỡ trước mặt lão thái thái, hôm nay gọi nhị thiếu phu nhân ở lại hung hăng dạy dỗ một bữa, nhưng nhị thiếu phu nhân gan thật lớn, không sợ lão thái thái tức tới nỗi sinh bệnh sao?
Nhưng nói đi nói lại, chuyện hôm nay nhị thiếu phu nhân đâu có gì sai? Vô duyên vô cớ trách mắng người ta, dù là tượng đất cũng có ba phần tính năng của đất, Chúc mama cảm thấy chuyện này lão thái thái hồ đồ quá rồi. Một già một trẻ cứ như vậy cương ngạnh, ngươi nhìn ta chằm chằm, ta nhìn ngươi chằm chằm, một bên giận dữ, một bên trầm tĩnh, không ai nói gì.
Lâm Lan hiểu được, một khi nhẫn nhịn quá nhiều sẽ làm cho người ta cảm thấy mình dễ bị khi dễ, nàng không giống Đinh Nhược Nghiên, xảy ra chuyện, có một bà mẹ mạnh mẽ tới bảo vệ, có cha làm quan là chỗ dựa, nàng chỉ có thể dựa vào chính bản thân mình, lão thái thái nói nàng không buông tha người ta, nàng sao có thể buông tha chứ? Tới lúc nàng phải chịu ủy khuất thì sao, tại sao lại phải nhẫn nhịn không phản bác? Có điều, nói tới đây là đủ rồi, để lão thái thái giận muốn ngất xỉu thì nàng cũng phạm sai lầm.
Thôi, kẻ thức thời là trang tuấn kiệt.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-495035.jpg&w=256&q=75)

-593460.png&w=256&q=75)
