Nam nhân vừa lên giường đã ôm nàng vào ngực, cách một lớp vải có thể cảm giác được tay hắn hơi lạnh, chỉ nhẹ nhàng vỗ về bên ngoài áo nàng.
"Phụ thân gọi hai người có việc gì vậy? Nói lâu như thế..." Lâm Lan nhỏ giọng oán trách, lăn qua lăn lại trong lồng ngực hắn, tìm kiếm vị trí thoải mái.
"Đại ca về sớm, phụ thân lưu ta lại nói chút chuyện trong triều." Lý Minh Doãn nhàn nhạt nói.
Lâm Lan nghe trong giọng nói của hắn có mấy phần bất đắc dĩ: "Có phải phụ thân đưa ra vấn đề khó khăn cho chàng?"
Lý Minh Doãn mỉm cười, hôn lên trán nàng một cái: "Nàng luôn nhạy cảm như thế."
Bị nàng đoán trúng, Lâm Lan lo lắng hỏi: "Có thể giải quyết không?"
"Hiện giờ Tây Bắc, Tây Nam không an bình, Hoàng Thượng có toan tính điều Tứ Hoàng Tử đi Binh bộ..."
"Vậy chàng nói gì với phụ thân."
Lý Minh Doãn lắc đầu, vẻ mặt hơi ngưng trọng: "Thời điểm Hoàng Thượng thảo thánh chỉ, ta ở bên cạnh."
Trong lòng Lâm Lan khẽ run lên, Hoàng Thượng biết rõ Lý Kính Hiền ở đảng của Thái Tử, chẳng lẽ Hoàng Thượng định dò xét Lý Minh Doãn sao? Lâm Lan mấp máy môi, kiên quyết nói: "Minh Doãn, chàng nhất định phải để tinh thần thuần khiết."
Lý Minh Doãn lẳng lặng nhìn nàng, bỗng nhiên mỉm cười một cái: "Ta hiểu được lợi hại trong đó, chiến sự hết sức căng thẳng, Hoàng Thượng làm như vậy là để trấn an võ tướng trong triều, dù sao quốc gia gặp nạn thì vẫn là cần nhóm võ tướng vào sanh ra tử, cho nên, ta chỉ có thể khuyên phụ thân bỏ ý niệm trong đầu đi, lúc này kêu gào phản đối không hề có chút ích lợi nào cho Thái Tử, chỉ có thể khiến cho Hoàng Thượng cảm thấy Thái Tử vì tư lợi, không để ý đại cục."
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


-593460.png&w=256&q=75)