Đêm đó lão già Lý Kính Hiền cùng mụ phù thủy đi tới Đinh phủ nhưng vẫn không đón được Đinh Nhược Nghiên về, tên đầu sỏ gây chuyện Lý Minh Tắc bị cha già nổi cơn thịnh nộ nhốt vào từ đường, tới ngày thứ hai Lâm Lan cùng Lý Minh Doãn đi ra cửa tới Diệp gia vẫn thấy Lý Minh Tắc đáng thương đang bị phạt quỳ.
Đây là lần đầu tiên Lâm Lan tới cửa Diệp gia ở kinh thành, vừa chúc mừng lại kiêm lễ ra mắt.
Mợ cả Vương Thị mặt mày hớn hở, cười nói: "Đã sớm mong đợi cháu tới, nghe Hinh Nhi nói, dọc đường lên kinh thành đã phiền cháu chiếu cố nó."
Lâm Lan mỉm cười nói: "Đây là điều nên làm ạ."
Vương Thị cười nói: "Đây đều là duyên phận, nếu ta sớm mang nàng về Diệp gia thì biết đâu lại không có gặp nhau."
Lâm Lan ngượng ngùng liếc Lý Minh Doãn một cái, người này thần khí trấn định, thản nhiên uống trà, hình như chẳng hề để ý gì cả, thật hoài nghi trước kia hắn động chút đỏ mặt là giả bộ.
Cậu cả Diệp Đức Hoài cười ha ha nói: "Cháu dâu, hôm nay coi như vào cửa làm quen, sau này có thời gian thì năng tới đây chơi, trò chuyện với mợ cháu, cứ coi như đây là nhà mẹ đẻ, đừng khách khí."
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-495035.jpg&w=256&q=75)

