Kỳ quái hơn chính là, hôm nay lão thái thái chủ động mở miệng để cho hai vị cháu dâu ngồi xuống ăn cơm, không cần phải hầu hạ. Lâm Lan suy nghĩ, đoán chừng là Đinh Nhược Nghiên chịu ủy khuất điều gì. Bữa cơm nặng nề trôi qua, sao khi ăn xong Minh Tắc bị Lý Kính Hiền gọi đi thư phòng, lão thái thái lưu Đinh Nhược Nghiên ở lại, Lâm Lan cùng Lý Minh Doãn không thấy có gì liên quan tới mình, nhàn nhã rút lui. Lâm Lan tò mò, Minh Tắc gây ra chuyện xấu gì vậy? Về phòng, Lý Minh Doãn bận rộn xử lý các công vụ ban ngày chưa hoàn thành, Lâm Lan gọi Vân Anh tới.
"Ở đây đã quen chưa?" Lâm Lan hòa nhã hỏi.
Vân Anh nói: "Đại thiếu phu nhân cũng rất hiền hòa, bất quá bên kia có vị tỷ tỷ rất thích dạy dỗ người khác, may mắn là Xảo Quyên bình thường ít nói, chịu khó làm việc."
Ỷ rằng bản thân đã từng trải hơn, trước mặt chủ tử thích thể hiện sĩ diện dạy dỗ người khác, Lâm Lan không ưa loại người này, cùng là nha hoàn, làm gì có ai cao quý hơn ai.
"Em tìm một cơ hội đi thăm cô ấy một chút, hôm nay bên kia hình như có chuyện, nhắn cô ấy làm việc cho cẩn thận, mặc kệ kẻ khác giáo huấn." Lâm Lan ý nhị nói.
Vân Anh cười hì hì vâng dạ rồi rời đi.
Ngọc Dung cời cời than trong lò, cười nói: "Nhị thiếu phu nhân muốn cho Vân Anh đi thăm dò sao không nói thẳng, Vân Anh còn nhỏ, chỉ sợ không lĩnh hội được ý tứ nhị thiếu phu nhân."
Khóe miệng Lâm Lan cong lên: "Coi như là thử một lần..."
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

