Sáng hôm sau, Lâm Lan tỉnh lại, theo thói quen muốn vươn vai vặn hông cho đỡ mỏi, phát hiện cánh tay đau nhức, vòng eo bủn rủn, hai chân vô lực, mà cái nơi kia thì rát đau, không khỏi hít một ngụm lãnh khí, bi ai nghĩ: Đây là chính hậu quả của phóng túng quá độ.
Quay đầu nhìn sang một bên, người đã không còn ở đó nhưng trong không khí vẫn còn lưu lại mùi hương của người ấy, Lâm Lan không khỏi che mặt ngượng ngùng.
? Nàng không có thói quen tắm buổi sáng. Nhìn vẻ mặt kinh ngạc của nhị thiếu phu nhân, Ngân Liễu thưa dạ nói: "Là nhị thiếu gia phân phó, dặn nô tỳ gọi nhị thiếu phu nhân dậy, sau đó chuẩn bị nước nóng cho nhị thiếu phu nhân tắm, bất quá nhị thiếu phu nhân không đợi nô tỳ đánh thức đã dậy rồi."
Lâm Lan hiểu ra, là Lý Minh Doãn lo lắng thân thể nàng khó chịu, dặn người chuẩn bị nước nóng cho nàng thư giãn, trong lòng Lâm Lan thầm cảm động, Lý Minh Doãn thật là một người chồng chu đáo.
Đang khi thỉnh an ở Triêu Huy đường, Du Liên nói cô cô của cô ta lúc ngủ bị sái cổ, sáng nay cổ không cử động được, vô cùng đau đớn. Lão thái thái nghe xong lo lắng: "Phải mời đại phu đến xem."
Hàn Thu Nguyệt lập tức cho người đi mời đại phu. Minh Châu che miệng cười khúc khích, khinh mạn nói: "Dì quên sao? Nhị biểu tẩu không phải là đại phu ư?"
Ánh mắt của mọi người nhất thời rơi trên mặt Lâm Lan, Lâm Lan khẽ mỉm cười: "Vậy ta đi qua xem tình hình."
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-495035.jpg&w=256&q=75)
-250407.png&w=256&q=75)
