Xem ra kinh thành thịnh học y, nhiều thầy thuốc nên kẻ hành y bé nhỏ như nàng không có việc gì làm, Lâm Lan đi mỏi nhừ hai chân mà chỉ nhận được thêm hai mối làm ăn, ấm ức quay về quán trà tìm Lý Minh Doãn.
Lâm Lan nghĩ lại mười hai viên Dạ Minh Châu chói mắt kia, các loại ngọc, cùng với hai mươi vạn lượng ngân phiếu...Tại sao nàng lại không nảy sinh lòng thích thú với những vật này, nàng chỉ cảm thấy vui với những đồng tiền do mình tự kiếm ra, cầm những đồng tiền đó thật không nỡ tiêu.
"Sau này ta nhất định sẽ có tiền, còn nhiều hơn chàng nữa." Lâm Lan chí khí nâng chén nói.
Lý Minh Doãn mỉm cười: "Vậy thì ta không phải kiếm tiền nữa hả?"
Lâm Lan âm trầm cười: "Chàng sai rồi, vật của chàng là của ta, đồ đạc của ta là của ta."
Lý Minh Doãn tròn mắt, giây lát mỉm cười, nói nhỏ: "Nàng của ta là được rồi."
Lâm Lan lườm hắn một cái, hết sức khinh thường, sáng nay vừa bảo ghét bỏ nàng, lúc này lại ra vẻ thâm tình. Cũng không còn sớm, Lâm Lan ngồi nghỉ trong quán trà chốc lát, không kịp đi dạo tiệm thuốc, hai người chạy thẳng tới Dật Hương Cư.
Vừa đến Dật Hương Cư, Lâm Lan đã nhìn thấy Văn Sơn đứng bên cạnh xe ngựa ở đó, còn có cả Ngân Liễu.
"Sao bọn hắn tới sớm vậy?" Lâm Lan buồn bực, không phải là phân phó Văn Sơn giờ Tuất mới đến sao?"
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


-593460.png&w=256&q=75)