Lý Minh Doãn mang theo cảm giác say rượu trở về Lạc Hà trai, đám người Bạch Huệ giật mình nói: "Nhị thiếu gia, ngài vừa uống rượu?"
Đông Tử thật thà trả lời: "Đi tới quý phủ Trần công tử, nhị thiếu gia nói sau này xã giao nhiều, muốn luyện tửu lượng, nhị thiếu phu nhân, thứ cho nô tài lắm mồm, rượu này chớ để nhị thiếu gia học là tốt nhất, phu nhân trước kia thường nói, uống rượu hỏng việc."
Lâm Lan khen ngợi: "Đông Tử, ngươi nói rất đúng, sau này thiếu gia đi ra ngoài uống rượu, ngươi lập tức về báo cho ta."
Uống rượu xã giao là chuyện bình thường, nhưng tửu lượng không tốt, rượu ngon kén người uống, nếu không biết thưởng thức sẽ rất dễ say, thứ nhất hại thân, thứ hai hỏng việc, vạn nhất say rượu nói điều không nên nói, gây ra lỗi lầm không sửa được, còn nữa, say rượu dễ dàng mất lý trí, cái tên Trần Tử Dụ Hoa Hoa Công Tử* kia, nếu chuẩn bị cho Minh Doãn hai nữ nhân, cái gì cũng có thể xảy ra. Cho nên, sau này hắn muốn đi ra ngoài xã giao, để cho Đông Tử làm mật thám, quan sát về báo lại.
(* Play Boy)
trên giường. Đám người Bạch Huệ tự giác lui ra, thuận tay đóng cửa lại. Lý Minh Doãn nhìn nàng cười khúc khích: "Lâm Lan, tới đây..."
Lâm Lan trừng mắt nhìn hắn một cái, quay đầu vào phòng tắm. Lý Minh Doãn nhướn đầu, mồi rượu xộc lên nồng nặc quá, dọc đường đi hắn đã vất vả suy nghĩ sẽ nói gì, kết quả nàng vừa trừng mắt đã khiến hắn loạn ngôn. Đợi Lâm Lan đi ra ngoài về, Lý Minh Doãn đã ngủ.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

