"Tất nhiên là nhớ ạ, nhi nữ không muốn kết thân với Bùi lang quân, vì thế mùa xuân năm ngoái đã thưa với A gia, từ hôn với Bùi lang quân đó rồi. Con nhớ là canh thiếp cũng đã lấy về rồi mà."
Tạ Phong từ trong tay áo rộng lấy ra một cuốn canh thiếp, cầm nó lắc lắc trước mặt Tạ Thư Chân, nói: "Lúc đó từ hôn rồi, nhưng giờ thì không."
Nàng nhớ lại giấc mơ trước đó, tuy Bùi lang quân không phải vị đế vương điên cuồng trong mộng, nhưng chuyện này cũng khiến nàng vô cùng đau đầu.
Năm đó chỉ vì nàng đã cứu mạng Ngũ lang quân nhà họ Bùi ở Ngọc Châu, Bùi đại nhân cảm thấy áy náy, khăng khăng muốn Bùi Quán Đình cưới nàng.
A gia là một mãnh tướng dưới trướng Cố tướng quân, chiến công hiển hách. Vì xuất thân từ hàn môn, đương nhiên không khiến Cố tướng quân kiêng dè như các thế gia đại tộc, do đó rất được Cố tướng quân trọng dụng.
Mà Bùi gia là một trong tứ tính ở Quan Trung, danh môn vọng tộc, từ trước đến nay vốn chẳng coi trọng xuất thân của Tạ gia. Mối hôn sự này, theo lý mà nói là không thể kết thành. Nhưng thái độ của Bùi đại nhân vô cùng kiên quyết, A gia và A nương cũng đành miễn cưỡng đồng ý.
Về sau, Bùi Quán Đình đỗ Trạng nguyên, Bùi đại nhân tính tình cương trực công chính, ở trong triều kết không ít kẻ thù. Thánh thượng biếm chức Bùi đại nhân, ông lại mắc bệnh ho lao trên đường đi nhậm chức Tư mã Lộ Châu, còn chưa đến nơi đã trút hơi thở cuối cùng.
Bùi phu nhân nghe tin dữ thì vô cùng đau đớn. Sợ trong nhà lại xảy ra chuyện gì, bà bèn yêu cầu nàng sớm ngày thành hôn để sinh cho Bùi gia một mụn con nối dõi. Nếu không chịu thì phải từ hôn.
Tạ Thư Chân cũng không biết rốt cuộc đó có phải ý của Bùi Quán Đình hay không, mà để Bùi phu nhân nói với nàng như vậy. Có lẽ, đó thật sự là ý của Bùi phu nhân?
Tóm lại, chuyện này đã gây xôn xao dư luận, khó coi vô cùng. Cuối cùng, Tạ Thư Chân thật sự không nhịn nổi cơn giận, tự mình cầm kiếm xông đến Bùi gia lấy lại canh thiếp. Nàng còn sỉ nhục Bùi phu nhân một trận tơi bời, khiến bà ta nghẹn họng không nói được câu nào.
Mối thâm thù giữa nàng và Bùi phu nhân cũng từ đó mà kết hạ. Từ đó về sau, Tạ Thư Chân nổi danh khắp thành Trường An, bị mọi người đặt cho biệt danh là "Lệ nương tử".
Nàng không muốn nhớ lại đoạn quá khứ này, nào ngờ ngay khi nàng định phản bác lời A gia A nương, đã thấy Trầm Nhi dẫn một nam tử bước vào chính sảnh.
Nàng tuân theo lời dạy của A nương, theo lễ tiết bước ra sau bức bình phong, lặng lẽ thò nửa cái đầu ra nhìn.
Bùi Quán Đình sở hữu một đôi mắt đào hoa, giữa chân mày và ánh mắt đều mang theo ý cười. Hơn nữa cử chỉ của hắn luôn ôn văn nhĩ nhã, lại cực kỳ tài hoa, càng tôn lên khí chất phi phàm, khiến người ta không thể rời mắt.
Hôm nay hắn còn búi tóc đội quán, tính ra Bùi Quán Đình đã hai mươi hai tuổi rồi, đã qua lễ gia quán, quả thực nên đội quán rồi.
Bùi Quán Đình mặc một chiếc viên lĩnh bào bằng gấm vân như ý màu trắng ngà, chân đi ủng sáu đường da đen, sải bước đi tới trước chính sảnh.
Hắn cúi người hành lễ: "Kiến quá Tạ đại nhân, Tạ phu nhân."
"Hiền điệt không cần đa lễ."
Bùi Quán Đình cách bức bình phong, thấy bóng dáng Tạ Thư Chân in trên đó, bèn đi tới chỗ nàng, quan tâm hỏi: "Tam nương vẫn bình an chứ?"
Tạ Thư Chân đang lúc giận dỗi: "Không bình an."
Trên mặt Bùi Quán Đình hiện lên vài tia ý cười: "Không sao, vốn dĩ là lỗi của ta, khiến Tam nương chịu ủy khuất rồi."
Lúc này Tạ Thư Chân mới nhún người hành lễ, thấy hắn trả lời như vậy, nàng bèn nảy ra vài ý xấu. Nàng cố tình nói: "Không biết lần này Bùi lang quân cưới ta về, đã thương lượng kỹ với A nương của huynh chưa, vạn nhất bà ấy không muốn ta gả qua đó, chẳng phải huynh tốn công vô ích sao."
Bùi Quán Đình lại cam đoan: "Tam nương, ta biết trước kia A nương quả thực quá đáng với nàng, nhưng Bùi mỗ hôm nay là thành tâm cầu cưới. Bất luận thế nào, nhất định sẽ tuân theo ý nguyện của nàng."
Tạ Thư Chân im lặng, nàng nhìn Bùi Quán Đình qua bức bình phong, lại thấy lúc này Bùi Quán Đình đang quỳ trên đệm bồ đoàn, khẩn cầu: "Bá phụ bá mẫu, Bùi mỗ đã biết chuyện yến tiệc ở Khúc Giang Trì hôm nay, đặc biệt tới cầu cưới Tam nương. Canh thiếp vẫn còn trong tay tiểu sinh, trong phủ hiện tại đã bắt đầu chuẩn bị, nếu bá phụ bá mẫu chuẩn tấu, hậu nhật có thể hoàn hôn, giải quyết nỗi lo trước mắt này."
Tên Bùi Quán Đình này, chẳng biết đã đổi cách xưng hô từ khi nào, không gọi "Tạ đại nhân, Tạ phu nhân" nữa mà đổi thành bá phụ bá mẫu rồi.
Tạ Thư Chân ở sau bình phong thầm nghĩ: Người này tâm cơ thật nhiều!
Chẳng ngờ A gia A nương đều hài lòng gật đầu, liên tục nói: "Như vậy là tốt nhất, mau đứng lên đi."
"Đa tạ bá phụ bá mẫu, tiểu tế nhất định sẽ chăm sóc tốt cho Tam nương."
Hắn nghiêng người nói với Tạ Thư Chân: "Tam nương, xin nàng hãy tin ta."
Tạ Thư Chân thầm nghĩ: Không tin cũng chẳng còn cách nào, A gia A nương đã bị huynh hạ bùa mê thuốc lú rồi.
Bùi Quán Đình thấy nàng không đáp, hành lễ xong liền vội vàng trở về chuẩn bị đại sự thành hôn.
Sau khi hắn đi, Tạ Thư Chân từ sau bình phong bước ra: "A gia A nương, con không đồng ý hôn sự này!"
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-328046.png&w=256&q=75)

-904652.png&w=256&q=75)