Trong phòng khách, đèn đuốc sáng ngời.
Trên bàn cơm hình tròn, rượu đã nhạt, thức ăn đã lạnh.
Ánh nến đỏ tươi lay động, chiếu rọi cái bóng của cữu phụ cữu mẫu lên vách tường.
Cái bóng của hai người nối liền làm một, đung đưa mờ ảo theo ánh nến.
Thẩm ma ma đang quỳ trước mặt bọn họ.
Cửu phụ phá vỡ yên lặng: ''Không ngờ tên Phương Nguyên này đúng là đến chết mà vẫn muốn chống đối ta. Ài, vốn muốn khuyên nhủ, nắm chặt nó, làm cho nó ở lại trong nhà trước rồi sau đó sẽ tìm lý do trục xuất nó khỏi cửa. Không ngờ thằng nhãi con này lại không mắc lừa! Nó quyết tâm rồi, lại cứ cự tuyệt lời mời của ta ngay, không để lại một cơ hội thương lượng nào! Ngay cả ngưỡng cửa này của ta mà nó cũng không bước vào một bước!''
Cữu mẫu bừng tỉnh: ''Nói như vậy, Phương Nguyên phải hoàn thành nhiệu vụ này thì mới có thể lấy được di sản của cha mẹ hắn.''
''Không sai.'' Cữu phụ cười nham hiểm nói, ''Thế nhưng nhiệm vụ của Nội vụ đường đều nhằm vào tiểu tổ mà tuyên bố. Nhiệm vụ gia sản này cũng không ngoại lệ. Phương Nguyên muốn hoàn thành nó thì nhất định phải dựa vào năng lực của cả tiểu tổ, chỉ dựa vào mình hắn thì không được. Gia tộc làm như vậy cũng là tìm mọi cách để chỉnh hợp tiểu tổ, thúc đẩy các tổ viên đoàn kết với nhau, gia tăng tính đoàn kết.''
Cữu mẫu cười ha ha: ''Lão gia, ông thật quá anh minh. Để cho Giác Tam nhận Phương Nguyên vào trong tổ, cứ như vậy, Phương Nguyên muốn hoàn thành nhiệm vụ gia sản thì cần phải có bọn họ. Thế nhưng Giác Tam là người của chúng ta, một mình Phương Nguyên thì căn bản là không làm được nhiệm vụ này."
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-546124.png&w=256&q=75)