Trận chiến cuối cùng, Cổ Nguyệt Phương Chính đối chiến Cổ Nguyệt Phương Nguyên!
Rốt cuộc cũng đã đến cuộc quyết đấu thắng bại sau cùng.
Hai huynh đệ đứng trên cùng một lôi đài, xa xa nhìn vào nhau.
Tà dương như máu...
Ánh hoàng hôn như trải ra trên lôi đài một lớp thảm xa hoa.
Hai gương mặt giống hệt nhau.
Chiến ý của đệ đệ thì thiêu đốt, ánh mắt của ca ca thì sâu thẳm.
"Ca ca..." Phương Chính nắm chặt hai nắm đấm, nhìn chằm chằm vào Phương Nguyên, giọng nói kiên định, "Ngươi nhận thua đi! Ta đã là nhị chuyển, chân nguyên xích thiết đạt hơn tám phần mười có lẻ, mà chân nguyên thanh đồng của ngươi chỉ có bốn thành bốn mà thôi. Ngươi không có cơ hội đâu."
Phương Nguyên nhàn nhạt nhìn đệ đệ này của mình: "Chân nguyên của ta mà ngươi lại biết thật rõ. Nhưng mà những lời vô ích này ngươi đừng nói nữa. Nếu như chỉ bằng vào chân nguyên nhiều ít mà có thể phán định thắng bại, vậy còn chiến đấu nữa làm gì?"
Phương Chính sửng sốt, chợt nhảy vọt lên, ngọn lửa chiến đấu trong mắt hừng hực cháy lên.
Trên thực tế, sâu trong đáy lòng hắn, hắn cũng không muốn Phương Nguyên chịu thua. Nhưng dù sao Phương Nguyên cũng là ca ca của hắn, về tình về lý hắn đều nên nói một câu như vậy.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

