Một con lợn rừng to như con voi đang đầm mình trong bùn.
Nó nhắm hai mắt, nửa nằm nửa quỳ, cặp nanh không dính chút bùn nhơ, sáng như dao như tuyết.
Ánh hoàng hôn chiếu vào lớp lông đen mượt của nó, cái bụng to lớn có màu trắng nhô lên hạ xuống, theo mỗi nhịp hô hấp, nó phát ra tiếng hừ hừ.
Lợn rừng vương!
Phương Nguyên cách nó khoảng vài trăm thước những vẫn cẩn thận từng chút một mà di chuyển ở đầu gió.
"Tuy rằng hiện giờ ta có thể săn được lợn rừng nhưng đối mặt với con lợn rừng vương này, ta chỉ có nước chạy trốn. Cho dù là cổ sư nhị chuyển thì cũng không giết nổi nó. Nếu như không tìm ra được cổ trùng trên người nó thì không chừng còn lật thuyền trong mương."
Lúc dã thú gặp phải công kích, cổ trùng trên người chúng cũng sẽ cảm nhận được nguy cơ, từ đó trợ giúo dã thú chống lại kẻ địch.
Con lợn rừng vương này có thân hình to lớn, sức mạnh vượt xa lợn rừng bình thường. Phương Nguyên đối phó một mình thì cũng đã hoàn toàn không phài là đối thủ, huống chi trên người nó còn có một hoặc nhiều con cổ trùng không biết rõ.
Nhưng mà, lần này Phương Nguyên mạo hiểm đi đến đây, mục đích chủ yếu cũng không phải đi săn giết con lợn rừng này mà là hắn đang cố gắng hết sức để tránh né sự trả thù của Vương Đại.
Vương Đại biết Phương Nguyên có bản đồ da thú, suy nghĩ ở góc độ của gã, Phương Nguyên tương kế tựu kế. Hắn không đi chỗ nào hết, cứ chăm chăm nhằm vào nơi được đánh dấu chéo đỏ của lợn rừng vương.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.



