"Thuộc hạ xin cáo lui."
Thị vệ đi rồi, gia lão học đường liền rơi vào trầm tư.
Lão vốn vẫn luôn chú ý việc này, lo lắng Phương Chính được khen thưởng ba mươi khối nguyên thạch rồi lại bị Phương Nguyên trấn lột tiếp. Nếu như vậy, khen thưởng nguyên thạch của học đường hoàn toàn không có bất kỳ ý nghĩa nào nữa, cứ dứt khoát thưởng toàn bộ cho cho Phương Nguyên là xong.
Nếu Phương Nguyên thực sự làm như vậy, phía học đường sẽ tuyệt không cho phép, gia lão học đường đã chuẩn bị sẵn sàng nghiêm trị Phương Nguyên.
Thế nhưng lão không ngờ, lần này Phương Nguyên không chỉ không thèm ba mươi khối nguyên thạch này mà còn chủ động tha cho ba người Mạc Bắc, Xích Thành và Phương Chính.
"Phương Nguyên đã có cả trăm khối nguyên thạch trong người rồi, có lẽ hắn khinh thường ba mươi khối nguyên thạch này, chuyện này có thể hiểu được. Thế nhưng chủ động không trấn lột Mạc Bắc, Xích Thành và Phương Chính, đây là vì lý do gì?"
Gia lão học đường suy nghĩ mãi, chân mày đang nhíu lại dần giãn ra.
Lão đã hiểu rồi.
Ba người Mạc Bắc, Xích Thành, Phương Chính có thể nói là đại diện cho ba thế lực lớn trong gia tộc. Phương Nguyên bỏ qua ba đứa nó, không cần nói cũng biết, có nghĩa là hắn đang chủ động bày tỏ thiện chí với ba thế lực lớn này. Chuyện này cũng dễ hiểu, Phương Nguyên đổi cách nghĩ, hắn muốn tỏ rõ mình cúi đầu với gia tộc.
"Có thể hiểu được, theo việc không ngừng tu hành, mặc dù Phương Nguyên có Tửu Trùng nhưng cũng đủ để cho hắn nhận thức rõ được tư chất loại bính là không đủ. Trước đó hắn đã làm loạn mấy lần, tâm tình bất mãn được giải toả ra phần lớn rồi, hiện giờ đoán chừng là hắn cũng đã rất yếu lòng và uất ức."
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-167297.jpg&w=256&q=75)

