Một bầu không khí cô lạnh từ chung quanh thẩm thấu đến bên trong thể xác và tinh thần của Hạ Lâm.
Cảm giác vui sướng và hạnh phúc trước đó giống như thùng nước bị rỉ, theo Hạ Lâm một đường đi tới, một đường rớt đi. Thời gian dần trôi, phiền não lại một lần nữa tìm đến nàng. Cảm xúc u uất trước đó lại lóe lên trong đầu.
Hạ Lâm rất muốn tìm lời nào trò chuyện với Phương Nguyên, nhưng Phương Nguyên từ đầu đến cuối vẫn đi đằng trước, đầu cũng không quay lại, bầu không khí ngột ngạt khiến Hạ Lâm không dám tùy ý lên tiếng.
Rốt cuộc cũng ra khỏi con hẻm.
Mặc dù con đường này không náo nhiệt bằng con đường trước đó, nhưng biển người không ít, vô cùng huyên náo.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.