“Mặc kệ đối phương là ai, thiếu nữ Giao nhân này khả năng chỉ là một quân cờ bên ngoài. Đối phương có thể thần không biết quỷ không hay giở trò dối trá, thiết lập ván cục lừa ta, để cho ta không có lực phản kháng. Thực lực như vậy, ta sao có thể liều chết được? Nếu ta giết chết ả, chẳng phải tự mình tìm chết sao?”
Mặc dù Giao nhân vảy vàng không nỡ bỏ qua Kim Ngọc Phòng, nhưng Kim Ngọc Phòng so với tính mạng của mình, đương nhiên tính mạng vẫn quan trọng hơn.
Đầu lão cúi rạp xuống đất, nhận sợ: “Mặc kệ các ngươi là ai, ta nhận thua còn không được sao? Muốn chém giết, muốn róc thịt gì cũng được, nhưng cho dù bắt ta chết, cũng để ta được chết rõ ràng. Rốt cuộc là ta đã đắc tội ngài ở chỗ nào?”
Mọi người không khỏi xôn xao.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.