Phương Nguyên khẽ gật đầu, lúc này hai người mới nhẹ nhàng bước vào.
“Sở đại sư, thức ăn đã chuẩn bị xong. Ngài có cần…” Lão thôn trưởng cười nói.
“Để tại hạ chăm sóc cho, xin đại sư cứ yên tâm. Khi nào nàng ấy tỉnh lại, tại hạ sẽ dẫn nàng ấy đến bái kiến ngài.” Cổ sư trung niên nói tiếp.
Phương Nguyên nhìn tiểu cô nương Giao nhân một chút, chậm rãi lắc đầu, quay người bước ra khỏi căn phòng: “Không cần bảo nàng ấy đến gặp ta. Khi nào nàng ấy tỉnh lại, ngươi bảo nàng ấy rời đi. Ở đây là địa bàn Nhân tộc, nàng đến thu thập dầu đen xem như là ăn trộm. Nhưng nhìn qua, nàng ấy cũng không dễ dàng gì. Các ngươi hãy nể mặt ta tha cho nàng ấy một lần.”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
