Bây giờ năng lực của hắn đã đủ, tiên cổ cũng có một nắm lớn, có thể tùy tiện luyện ra rất nhiều phàm cổ ưu tú.
Nhưng hắn lại hoàn toàn không cần những cổ trùng đó nữa.
Nhân sinh có rất nhiều bất đắc dĩ chính là như vậy. Khi đối mặt với những thứ cần thiết thì chẳng có cách để lấy. Đợi đến khi có thể giải quyết thì không còn cần nữa.
“Nhưng phúc họa tương y, trước khi sắp chết ta lại gặp Mạt nhi.... Từ góc độ này mà nói, vị cổ sư già đó cũng xem như đã làm được chuyện tốt.”
Khóe miệng Phương Nguyên nhếch lên nụ cười thâm trầm phức tạp.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.