Toàn thân thiên linh Khí Hải trắng như tuyết, hình dáng như con hươu, hai mắt hiện lên ánh sáng màu vàng chói mắt.
“Ta đã bị đánh thức.”
“Sau lần bị trọng thương trước đó, ta nhất định phải phong ấn mình, ổn định thương thế.”
“Nhưng lần này, ta dự cảm được một sự tồn tại cực kỳ tà ác đang thăm dò động thiên này. Cho nên ta không thể không thức tỉnh, nhưng người đang xông đến kia không phải là người mà ta đã đoán.”
Thích Bình ngây ra một lúc: “Ta biết là ai rồi, nhất định là Phương Nguyên. Thiên linh ngươi phong ấn mình vô số năm, không biết gần đây có một cổ tiên ma đạo tuyệt luân vừa mới quật khởi. Hắn tên Phương Nguyên, ngay cả Thiên Đình cũng không cách nào bắt được hắn.”
Thiên linh Khí Hải lập tức giật mình: “Ngay cả Thiên Đình cũng thúc thủ vô sách? Xem ra nhất định là hắn rồi.”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.