Thích Tiến chú ý đến Bạch Ngưng Băng trước, chợt chuyển ánh mắt sang vị cổ tiên nam bên cạnh.
Vị cổ tiên này chỉ là một thiếu niên, mái tóc dài đến eo nhưng lại đen như thác nước, mũi cao thẳng, gương mặt tuấn tú vô cùng, ánh mắt sâu như đầm, giống như màn đêm trường tồn có thể bao phủ cả thế gian.
Nhìn thấy vị thiếu niên này, Thích Tiến giống như bị sét đánh, cơ thể chấn động, trong lòng lạnh lại, hầu kết nhấp nhô, giọng điệu trở nên khàn khàn, khó khăn lên tiếng: “Phương...Phương Nguyên.”
Biểu hiện của ông ta dù sao vẫn còn tốt, còn cổ tiên Thích gia bên cạnh đã lung lay thân hình, hai chân co giật, toàn thân chảy mồ hôi lạnh ròng ròng.
Quan hệ giữa Phương Nguyên và Bạch Ngưng Băng đến nay vẫn luôn được truyền khắp giới cổ tiên năm vực.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.