Hạ Phồn lại nhắm mắt, đắm chìm trong suy tính.
Trì Tù thở dài trong lòng: “Không hổ danh là cổ tiên Trí đạo.”
Vừa nãy y nói như vậy là muốn ép buộc Hạ Phồn. Kết quả Hạ Phồn lại nhìn rõ lòng người, chỉ hai ba câu nói đã xoay chuyển chiến cuộc.
Hạ Phồn ám chỉ Dương Tam Mục ham công lao, không muốn chia lãi cho mọi người, chỉ muốn ăn một mình. Nhưng cổ tiên ở đây, ai cũng đã thành tinh, rất nhanh kịp phản ứng, nghe ra được một tầng ý tứ khác bên trong lời nói của Hạ Phồn.
Đó chính là, nếu không phải tình huống như vậy, Dương Tam Mục quả thật trương dương nông cạn, khinh địch liều lĩnh, rồi như thế nào? Bết bát nhất, nếu hắn ta chiến tử bỏ mình, chúng ta cũng không thoát khỏi liên quan, phải chịu tiếng xấu “tâm tư âm hiểm, ngồi nhìn tiên hữu đồng đạo ra sức tử chiến, còn mình thì co đầu rụt cổ, nhu nhược không tiến”.
Cho nên, quần tiên mới vội tán thưởng Dương Tam Mục. Còn Hạ Phồn lại lợi dụng tâm tư này, hóa giải việc làm khó dễ của Trì Tù.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.