Người còn chưa nhào đến, thủ đoạn Phương Nguyên đã có hiệu quả.
Diệp Phàm, Thiết Nhược Nam trơ mắt nhìn Phương Nguyên nhào về phía mình, cơ thể cứng đờ khó mà động đậy.
“Không ổn rồi.” Diệp Phàm kêu to. Y rất muốn giải thích rõ ràng, nhưng lúc này y đã mất đi năng lực ngôn ngữ.
Phương Nguyên xem ra, mặc kệ ngươi giải thích như thế nào cũng không bằng hắn sưu hồn.
“Ta phải chết sao? Đáng hận là ta không thể tiếp tục mở rộng Chính đạo.” Thiết Nhược Nam nghiến răng, nộ hận chồng chất.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
