Thương Tâm Từ khẽ lắc đầu, muốn nói điều gì đó nhưng cuối cùng lại không lên tiếng.
Tiểu Điệp vẫn luôn nhìn mặt mà nói chuyện. Nàng là tâm phúc của Thương Tâm Từ, dòng chính trong dòng chính. Khi còn là nha hoàn Trương gia, nàng đã đi theo thương đội, cùng với Thương Tâm Từ đến thành Thương gia.
Cho nên, người khác gọi Thương Tâm Từ là Tộc trưởng hoặc thành chủ, duy chỉ có tiểu Điệp vẫn gọi Thương Tâm Từ là tiểu thư. Thương Tâm Từ cũng không bắt nàng thay đổi cách xưng hô, thể hiện tình cảm sâu đậm giữa hai người.
Lúc này, trong lòng Tiểu Điệp lại sinh lo, thầm nghĩ: “Xem ra tiểu thư vẫn không quên được vị cổ sư Ma đạo Phương Nguyên. Haiz, không biết đã gây ra cái nghiệt gì. Phương Nguyên chỉ hộ tống tiểu thư một đoạn đến thành Thương gia, lại trở thành người trong lòng của tiểu thư. Cũng không biết bây giờ hắn ở đâu? Chỉ sợ đã chết ở một nơi nào đó rồi. Nếu thật sự chết rồi, nhìn thấy thi thể cũng tốt, có thể giúp cho tiểu thư từ bỏ hy vọng, từ đó đi tới.”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
