Vẻ mặt Bạch Ngưng Băng nhất thời trì trệ, trong mắt chợt hiện lên một tia xấu hổ.
“Chết tiệt! Vấn đề đơn giản như vậy, mình thế mà lại không nghĩ ra?” Nàng âm thầm cắn răng, có chút tự trách bản thân sao lại có thể phạm phải sai lầm cấp thấp như vậy.
Phương Nguyên cười thầm.
Cuối cùng, vẫn là Bạch Ngưng Băng không muốn nhìn thấy Phương Nguyên vượt trên mình một bậc, cho nên vô thức muốn phản bác Phương Nguyên khắp nơi, ngược lại được cái này mất cái kia, rối loạn trận tuyến.
Phương Nguyên rất tình nguyện nhìn thấy sự phản bác này, vì mỗi một lần Bạch Ngưng Băng phản bác thất bại, đều sẽ khiến cho hắn tiến thêm một bước khiến cho Bạch Ngưng Bắng tin phục.
Loại tin phục này, là cực kỳ bé nhỏ, thay đổi một cách vô tri vô giác. Liền ngay cả Bạch Ngưng Băng cũng không tự mình cảm nhận được.
Đợi đến ngày nàng kịp phản ứng thì lúc đó bất tri bất giác nàng đã bị Phương Nguyên sử dụng.
Đối với Phương Nguyên mà nói, nữ Ma Đạo Cổ Sư chỉ là mục tiêu thứ nhất mà Bạch Ngưng Băng chính là mục tiêu thứ hai.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


