Đôi mắt đẹp của Thương Tâm Từ đang nhìn chằm chằm đồng ruộng trước mắt đến mức xuất thần.
Đồng ruộng này ở sâu trong cống ngầm, không hề tầm thường, thổ nhưỡng có màu đen, cứng rắn như sắt. Từ bên trong thổ nhưỡng bốc lên khói đầy màu sắc, lượn lờ lên cao, ngưng thành đám mây giữa không trung.
Đang ở trong đồng ruộng, các cổ sư đều cảm thấy ấm áp, thấm vào ruột gan, thẩm thấu vào cốt tủy, vô cùng thoải mái.
“Vĩ lực tự nhiên, quỷ phủ thần công thật sự khiến cho người ta phải tán thưởng.” Thương Tâm Từ thở dài một tiếng, cảm khái không thôi.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
