Bại Quân lão quỷ lập tức giận đến mức không chỗ phát tiết: “Tiểu tử, ngươi cho rằng lão quỷ ta sợ Phòng gia các ngươi sao? Hừ! Nếu ta sợ Phòng gia các ngươi, ta còn bắt chẹt các ngươi sao?”
“Hành động này của tiền bối đơn giản chỉ là muốn ký kết ước định cùng với Phòng gia chúng ta không xâm phạm lẫn nhau. Vãn bối thừa nhận chuyện hôm nay là do vãn bối khinh suất, mạo phạm tiền bối. Nếu đắc tội, xin tiền bối thông cảm.” Âm thanh Phòng Vân đứt quãng.
“Hừ, bây giờ chịu thua, tại sao trước đó còn năm lần bảy lượt đến tìm ta gây phiền phức chứ? Muộn rồi.” Bại Quân lão quỷ cường ngạnh nói, nhưng trong lòng lại thầm kêu hỏng bét.
Dụng ý của ông ta đã bị hai vị cổ tiên Phòng gia đoán được, muốn ép buộc bọn họ đi vào khuôn khổ sẽ có chút khó khăn.
Phòng Vân tiếp tục khuyên: “Tiền bối muốn trừng trị tiểu tử, tiểu tử nhận phạt. Thật ra, trong tộc tiểu tử cũng có gia sản, chỉ cần tiền bối thả hai chúng ta ra, chúng ta có thể định ra minh ước không xâm phạm lẫn nhau, xem như chuyện này chưa từng phát sinh qua, đồng thời còn bồi thường nhiều thứ cho tiền bối. Cứ như vậy, hai chúng ta cũng không để cho bộ tộc biết được chuyện xấu này. Điều này cũng có hại cho uy vọng của ta ở trong tộc.”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
