Gã cổ sư lớn tuổi cười ha hả: “Ăn đủ đau khổ chưa? Lại dám ngoan cố chống lại Sa Kiêu ta. Hừ, tiểu tử ngươi cho dù làm bằng sắt, cũng phải gục xuống dưới chân ta. Ngươi hãy cầu xin tha thứ đi. Chỉ cần ngươi gọi ta một tiếng Sa gia gia, gia gia ta sẽ bỏ qua cho đứa cháu ngươi. Ha ha ha.”
Nhưng trong lòng thiếu niên Đạo Thiên lại tràn ngập phẫn nộ.
Sa Kiêu càng làm như vậy lại càng kích phát huyết tính của y. Y âm thầm thề rằng, cho dù y có ngứa đến chết, đau đến chết, chua đến chết, tê dại đến chết, cũng tuyệt không cầu xin tha thứ.
Sa Kiêu chờ một lát, chỉ thấy thiếu niên Đạo Thiên lăn lộn bốn phía, móng tay cào rách quần áo và làn da, đau thấu tim gan, âm thanh cũng thay đổi nhưng vẫn không cầu xin.
Sa Kiêu không những chỉ cứu y mà còn ra tay chữa trị cho y. Rất nhanh, thương thế nặng nề trên người y lập tức chuyển thành vết thương nhẹ.
“Tên nhóc, ngươi rất có cốt khí, khiến lão phu không khỏi có chút bội phục.” Sa Kiêu đổi giọng, hai mắt lóe ra lục mang.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
