“Rốt cuộc các người cũng đã đến, không uổng công ta cố ý trì hoãn thời gian, để các ngươi chạy đến. Ha ha ha, tại hạ Phương Nguyên, hãy nhớ kỹ cái tên này đi.”
“Có thể trước khi chết biết được tên của hung thủ giết mình chính là sự nhân từ của ta ban cho các ngươi.”
Phương Nguyên nói xong, oành một tiếng, thiên địa chung quanh thay đổi. Một chiến trường tiên đạo đột nhiên dâng lên, bao vây Vưu Thiền và Tần Bách Hợp.
Tại sao hắn dám, dám chạy đến đây chứ?
Đồng thời còn lớn lối, giữa ban ngày ban mặt xâm phạm lãnh hải của cổ tiên khác chứ?
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
