Cổ Tư Tưởng tò mò hỏi: “Thế thì sẽ là con cổ gì?”
Nhân Tổ lắc đầu: “Ta cũng không rõ lắm, nhưng ta đã có ý nghĩ. Ta muốn con cổ này trở thành vật mà thiên hạ đều muốn.”
Nhân Tổ rời khỏi vực sâu bình phàm, đến Lam Hải.
Đây là Lam Hải thai nghén ra cổ Sinh Mệnh, là đầu nguồn của tất cả sinh mệnh trong thiên hạ.
Nhân Tổ bước lên bờ Lam Hải. Ông đã quay trở lại nơi này.
Nhân Tổ khát nước, ông liền múc nước biển lam hải để uống. Uống vào mấy ngụm, ông cảm thấy càng uống càng khát, nhưng Nhân Tổ lại rất hài lòng: “Ta phải dùng nước biển Lam Hải để luyện cổ. Sau khi luyện thành, bất kể ai đạt được nó cũng đều không thỏa mãn, càng muốn được nhiều hơn.”
Thế là Nhân Tổ đã lấy đi rất nhiều nước biển.
Bất kỳ sinh mệnh nào cũng đều sẽ có vất vả.
Hai mắt Nhân Tổ tỏa sáng. Ông nói: “Ta muốn luyện cổ. Mọi người mặc dù cần nhưng muốn có được hoặc nhiều hoặc ít đều sẽ rất vất vả.”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
