Tuyết Nhi chẳng qua chỉ có tu vi lục chuyển, trong lòng đã sớm chấn động, miễn cưỡng tác chiến.
Tuy nàng là thiên chi kiêu nữ của tộc người Tuyết, nhưng không thể đánh đồng với đám người Hắc Lâu Lan. Nghe xong cũng không cậy mạnh, trực tiếp theo Bạch Thỏ cô nương rút lui.
“Chúng ta rút lui như vậy có phải không được tốt lắm không?” Bạch Thỏ cô nương lo lắng nói.
Tuyết Nhi liếc nhìn nàng một cái: “Chúng ta cứ nghe theo Vô Tà tiên tử. Dựa vào chiến lực này của chúng ta, ở lại cũng chỉ cản trở bọn họ tác chiến mà thôi.”
Quần tiên chèo chống được một lát, càng lúc càng có nhiều con rồng tỉnh lại, tham gia tác chiến.
Hơn ngàn con rồng lắc lư, gào thét. Đám người Hắc Lâu Lan đã hoàn toàn rơi vào thế hạ phong.
Cũng may loại hoang thú Thái Cổ Vạn Thủ Bàn Long này rất kỳ lạ. Một khi được sinh ra thì không thể di chuyển. Mặc dù số lượng đông đảo nhưng chỉ có thể đứng im tại chỗ, không thể truy kích.
“Bạch Ngưng Băng còn chưa ra ngoài, chỉ sợ đã lâm vào trận địa của địch, khó mà thoát thân.”
Đám người Hắc Lâu Lan đoán không sai. Bạch Ngưng Băng đang lâm vào khổ chiến bên trong không gian trận đạo. Để bảo vệ tính mạng cho ba vị cổ tiên người Lông, nàng lại càng có nhiều cố kỵ hơn.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
