Phương Nguyên bán với giá như vậy, hắn vẫn còn có thể kiếm lời. Nhưng ba nhà kia mà bán với giá này, nhất định là lỗ vốn. Bọn họ bán không được, Phương Nguyên bán được. Trận thương chiến này vừa mới bắt đầu, phần thắng đã thuộc về Phương Nguyên, và cũng chỉ thuộc về Phương Nguyên mà thôi.
Vốn mọi người còn tưởng rằng, người mới là con sói, ba người bán hàng kỳ cựu là con hổ. Kết quả không nghĩ đến, người mới không phải là sói mà là rồng. Ba người bán kỳ cựu không phải là đối thủ, thua trắng tay. Cổ Niên của bọn họ đến giờ vẫn chưa bán được.
Có thể nghĩ, khoảng thời gian sau này, ảnh hưởng của trận thương chiến cổ Niên sẽ không ngừng tiếp tục, làm đề tài cho mỗi cuộc trà dư tửu hậu, được các cổ tiên bàn tán say sưa.
Triệu Liên Vân bắt đầu nghĩ lại trận thương chiến này.
Nàng vốn muốn từ trong trận chiến đó thu được một chút kiến thức giúp đỡ cho tương lai của mình.
“Trong trận thương chiến này, vì sao người mới có thể chiến thắng, mà ba người bán lâu năm lại thua trắng?” Triệu Liên Vân tự hỏi.
Rồi nàng cũng tự trả lời mình: “Bởi vì thực lực người mới rất mạnh. Ba người bán lâu năm có liên hợp lại cũng không phải đối thủ của hắn.”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


![[Xuyên Sách] Nữ Phụ Hào Môn Không Muốn Nổi Tiếng!](/_next/image?url=https%3A%2F%2Fmedia.wewds.xyz%2Ftruyen%2FM%C3%A8o-125259.jpg&w=256&q=75)