“Phương Nguyên là người như thế nào chứ. Hắn đã sớm nhìn ra được trò xiếc của Đường gia. Nhánh sông thời gian ở gần ngay đại bản doanh Đường gia, ở lại cả mười ngày, ngay cả Thái thượng đại trưởng lão Đường gia cũng không ló mặt. Hợp tác như vậy mà cũng có thành ý sao? Đã hợp tác, vậy thì phải quyết định nên lấy hay nên bỏ. Do do dự dự, làm sao có thể thành?”
Nếu y nói Phương Nguyên tốt, Đường Lan Kha lập tức thu thập chứng cứ. Nếu chẳng may chuyện bị bại lộ, Đường gia muốn ném hai người ra làm bia đỡ đạn cho gia tộc, Đường Lan Kha nói mình có chứng cứ, bị một vị cổ tiên nào đó mê hoặc, giảm bớt liên quan cho mình.
Đường Phương Minh cũng không phải kẻ ngu dốt. Có lẽ khi vừa mới trở về gia tộc, y vẫn chưa thích ứng lắm.
Nhưng bây giờ, y chính là một hảo thủ trà trộn Chính đạo.
Lúc này, Đường Phương Minh nhìn bóng người Phương Nguyên biến mất nơi chân trời, trong lòng dâng lên một sự phức tạp.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


![[Xuyên Sách] Nữ Phụ Hào Môn Không Muốn Nổi Tiếng!](/_next/image?url=https%3A%2F%2Fmedia.wewds.xyz%2Ftruyen%2FM%C3%A8o-125259.jpg&w=256&q=75)