Cho nên, chỗ sâu Sinh Tử Môn rốt cuộc tiềm ẩn bao nhiêu hồn phách, hồn thú, chỉ sợ chỉ có U Hồn Ma Tôn mới rõ ràng.
Đối với đám hồn thú này, Long Công không để vào mắt.
Cho dù là hồn thú Thái cổ, đối với Long Công mà nói cũng chỉ là phiền phức nhỏ mà thôi. Trừ phi là hoang thú Thái cổ truyền kỳ, ví dụ như Tả Dạ Hôi, Mao Lý Cầu... mới có thể khiến ông ta nhìn bằng con mắt khác.
“U Hồn Ma Tôn bị bắt, phân thân lớn nhất cũng đã diệt vong. Bây giờ là lúc ra ngoài quét sạch toàn bộ chiến trường.”
Long Công nắm giữ sát chiêu tiên đạo Long Môn, có thể tự do ra vào phúc địa, động thiên.
Cho dù phúc địa Ảnh Tông có đóng cửa cũng không làm khó được ông ta.
Nhưng khi ông ta đang chuẩn bị ra ngoài, toàn bộ phúc địa đột nhiên rung chuyển. Một vết rách từ trên bầu trời lan tràn ra, giống như thấu kính vỡ vụn.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


![[Xuyên Sách] Nữ Phụ Hào Môn Không Muốn Nổi Tiếng!](/_next/image?url=https%3A%2F%2Fmedia.wewds.xyz%2Ftruyen%2FM%C3%A8o-125259.jpg&w=256&q=75)