Bạch Thỏ cô nương nhìn chăm chú Vũ An: “Vũ An đại nhân, có thật là các người phải rút đi không? Hơn nữa còn đi vội như vậy?”
Vũ An gật đầu: “Thế cục không được tốt lắm, chắc ngươi cũng đã nghe được một ít phong thanh. Nhưng không sao, cũng không cần lo lắng. Vũ gia ta sẽ không từ bỏ đâu. Ngươi cứ yên tâm ở lại đây, chủ trì buôn bán tiên duyên, chờ chúng ta trở về.”
Bạch Thỏ cô nương im lặng một chút, sau đó nói: “Trước khi đi, ta muốn cầu kiến Vũ Di Hải đại nhân, không biết có được hay không?”
“Cái này...” Vũ An làm ra vẻ khó xử: ‘Trước mắt Vũ Di Hải đại nhân đang bế quan, suy tính sát chiêu tiên đạo, chỉ sợ không có thời gian gặp ngươi đâu.”
Biểu hiện của Bạch Thỏ cô nương trở nên u oán: “Không biết tại sao ta có một dự cảm không tốt. Ta muốn gặp Vũ Di Hải đại nhân một chút, chỉ một chút thôi. Không phải ngài ấy cũng sẽ phải rời khỏi nơi này sao? Mấy ngày này ta sẽ ở lại đây chờ ngài ấy xuất quan, ngươi thấy như vậy có được không?”
Vũ An thở dài một hơi.
Tình ý của Bạch Thỏ cô nương đối với Vũ Di Hải, chỉ cần người có mắt đều có thể nhìn thấy.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


![[Xuyên Sách] Nữ Phụ Hào Môn Không Muốn Nổi Tiếng!](/_next/image?url=https%3A%2F%2Fmedia.wewds.xyz%2Ftruyen%2FM%C3%A8o-125259.jpg&w=256&q=75)