Tâm niệm Phương Nguyên vừa động, cười trộm một tiếng, sau đó nói: “Vậy ta xin liều một bài, mong các vị đừng cười.”
“Xin rửa tai lắng nghe đại tác của tiên hữu.”
“Chúng ta rất trông mong.”
Gương mặt La Mộc Tử và Luân Phi đều là ý cười.
Sau một khắc, chúng tiên đều nghe Phương Nguyên ngâm.
Bài thơ kết thúc.
Toàn trường yên tĩnh.
Gương mặt chúng tiên đều cứng ngắc.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
