Gương mặt Phương Nguyên lộ ra vẻ kinh ngạc: “Tiền bối, không có lửa làm sao có khói. Mấy lời đồn đại không có căn cứ như thế, ta chưa từng thừa nhận qua.”
Hắn biết, Khu Sơn Lão Quái nói như vậy, tuyệt không chỉ đơn giản lôi kéo làm quen với hắn, mà là cho thấy quyết tâm của lão. Khu Sơn Lão Quái là tán tu, chỗ tốt ngay trước mắt là Sơn Loa Mẫu. Quyết tâm của lão ta không thể lay động. Vũ Di Hải thân là tán tu nên rõ ràng chuyện này mới đúng.
“Ta đương nhiên hiểu tâm ý của Tần tiền bối, nhưng cũng xin tiền bối hiểu cho tại hạ hơn. Trước khi tại hạ đến đây, tại hạ cũng có chỗ khó xử của mình.” Phương Nguyên nói.
Khu Sơn Lão Quái cười hắc một tiếng: “Ai cũng có chỗ khó của mình cả.”
Người đã già, nói cái gì cũng đều mang thâm ý.
Ai cũng có chỗ khó, không chỉ phụ họa lời nói của Phương Nguyên, đồng thời cũng cho thấy chỗ khó của mình. Quan trọng hơn là tình thế khó khăn của Vũ gia ngay trước mắt.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
