Đồng thời ngoài miệng thì trực tiếp từ chối: “Việc này không thể.”
“Đã như vậy, thứ cho tại hạ không thể ra tay. Trận luận bàn này miễn đi.” Phương Nguyên khoát tay, trực tiếp quay người trở về.
Hạ Phi Khoái nhìn thấy cảnh tượng đó, thiếu chút nữa tức giận đến mắng to.
Chúng ta rời Quảng Hàn Phong chạy đến đây, vất vả lằng nhằng, cẩn thận chọn một sơn cốc để có thể so tài. Kết quả ngươi một câu nói không đánh thì không đánh sao?
Ngươi tính đùa bỡn chúng ta à?
Sắc mặt của Hạ Phi Khoái lập tức trầm xuống như nước: “Vũ Di Hải tiên hữu không đánh mà lui, đây chính là danh dự và vinh quang của Vũ gia à?”
Phương Nguyên lập tức dừng bước.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
