“Lần này Vũ gia điều động Vũ Di Hải đến.” Cổ tiên trí đạo lục chuyển Hạ Trác Ma nói.
“Quảng Hàn Phong có thể so sánh với Bái Nguyệt Oản, nhưng Vũ gia lại không điều động Vũ Vũ Bá hoặc Vũ Trấn đến? Đây là một hôn chiêu.” Cổ tiên thất chuyển Hạ Phi Khoái có chút không thể tin được.
Hạ Trác Ma trầm ngâm nói: “Vũ gia không có thành viên có thể điều khiển. Vũ Vũ Bá trời sinh tính tình kiêu ngạo, bại bởi Viêm Hoang tiên nhân, trừ phi hắn ta có thể giết chết Viêm Hoang tiên nhân, rửa sạch mối nhục mới có thể đến được. Còn Vũ Trấn, hắn ta đang bảo vệ Tê Hoàng Đỉnh, sao có thể tùy tiện rời đi? Trong khoảng thời gian này, hoàng điểu các loại đang tiến về Tê Hoàng Đỉnh, sinh sôi đẻ trứng.”
“Haha, Vũ Dung bất đắc dĩ, không thể làm gì mới phái Vũ Di Hải đến. Chiến lực người này như thế nào?” Hạ Phi Khoái hỏi.
Hạ Trác Ma suy nghĩ một chút rồi trả lời: “Chiến lực không rõ. Trước đây, hắn vẫn ẩn tu ở Đông Hải, tin tức về hắn không nhiều. Nhưng hắn có thể đào thoát truy sát, thành công trở về Vũ gia, xem như có sức tự vệ. Lần ra tay gần đây nhất là cứu Vũ Vũ Bá. Hắn sử dụng biến hóa rùa Bói Toán, ngược lại chó ngáp phải ruồi, khiến cho sát chiêu Tâm Ý Tán của Hạ Kình Thương đại nhân không công mà lui.”
Hạ Phi Khoái cười ha hả: “Ta thấy gã Vũ Di Hải này kéo thời gian lâu như vậy mới lên đường, có thể thấy được sức mạnh của hắn không đủ. Yên tâm đi, lần này ta ra tay chèn ép hắn, chiếm lấy Quảng Hàn Phong, vì Hạ gia ta mà khai cương khoáng thổ, lập được một công.”
Bầu trời xám xịt, mưa phùn rả rích.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
