Nhưng cổ tiên Trung Châu đội thứ nhất đã mất tích không rõ ở Hắc thiên. Tử Vi Tiên Tử không suy tính ra được phương vị cụ thể của những người này, làm sao mà áp dụng cứu viện? Điều động viện binh cũng không biết phải nên phái đi đâu.
Bên cạnh, Long Công mở hai mắt ra.
Ông vẫn yếu ớt như cũ, gầy như que củi, già nua không chịu nổi.
“Xem ra, Cự Dương Tiên Tôn đã bố trí rất nhiều ở Bắc Nguyên. Có tính ra vị trí của Liễu Quán Nhất không?” Long Công hỏi.
Tử Vi Tiên Tử chậm rãi lắc đầu: “Hắn dường như có thứ hộ thân, có thể đối kháng suy tính của cổ tiên Trí đạo, nhưng không mạnh lắm. Tuy nhiên, rốt cuộc thì chúng ta vẫn nắm giữ quá ít manh mối về hắn. Nếu có một hai manh mối khác, nhất định sẽ khiến cho hắn bại lộ dưới tầm mắt của ta.”
Long Công nghe xong, gật đầu, im lặng một hồi mới lên tiếng: “Thôi được, cứ tiếp tục suy tính vị trí của cổ tiên bên ta và Liễu Quán Nhất. Ngoài ra, hãy đưa ta đến động tàng long.”
Để giữ bí mật, Phương Nguyên chỉ có thể vừa đi vừa nghỉ.
Cánh cửa tiên khiếu mở rộng, hai khí thiên địa được hút vào.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
