Trong thời khắc quan trọng nhất, nó đã một lần nữa thể hiện uy năng.
“Luồng khí tức này… cổ Tình Yêu cửu chuyển? Khoan đã, không phải nói trong sông Nghịch Lưu không cách nào vận dụng cổ trùng sao?” Hồng Cực Tử kêu lên.
Mắt Mao Lý Cầu trợn trắng: “Có phải ngươi bị ngốc hay không? Trên đời này có chuyện gì tuyệt đối chứ? Sông Nghịch Lưu chính là bí cảnh thiên địa, bởi vì tràn ngập đạo ngân kỳ diệu, cho nên mới khiến cho không cách nào sử dụng cổ trùng. Nhưng nếu là tiên cổ cửu chuyển, không phải đạo ngân mà là mảnh vỡ đại đạo, sông Nghịch Lưu áp chế không nổi, sẽ để cho tiên cổ thể hiện uy năng của mình.”
“Cứu y, hãy cứu y đi, cho dù là hy sinh tính mạng của ta.” Triệu Liên Vân vui mừng, điên cuồng hò hét trong lòng.
Mặc dù Mã Hồng Vận đã chết, nhưng y vẫn còn hồn phách.
Tuy nhiên, Tuyết Hồ Lão Tổ đã mất đi hứng thú với thi thể Mã Hồng Vận. Nếu phục sinh Mã Hồng Vận, độ khó luyện cổ của Vạn Thọ Nương Tử sẽ càng cao hơn.
Mao Lý Cầu nhìn chằm chằm Phương Nguyên, răng nanh hoàn toàn lộ ra.
Vừa nãy Phương Nguyên đã nắm chắc cơ hội, nhưng dị biến không ai lường trước phát sinh, khiến Phương Nguyên càng lâm vào thế cục còn nguy hiểm hơn so với trước đó.
“Chuyện ngoài ý muốn liên tiếp phát sinh như vậy, chỉ sợ đã bị thiên ý quấy phá.”
Trong nháy mắt, Phương Nguyên đã ngộ ra được một điều.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
