Nhưng Phương Nguyên lại không hề sợ hãi, hai chân vung vẩy, thối ảnh tung bay.
Hai người giao thủ trong nước, kình lực đụng nhau, đánh cho nước sông chung quanh nhấc lên vòng xoáy. Mỗi lần giao kích đều có thể phát ra âm thanh trầm đục trong nước sông.
Bích Thần Thiên rốt cuộc cũng chỉ còn một chân có thể dùng, nào bì kịp hai chân tề công của Phương Nguyên.
Nhưng sau một khắc, tinh mang trong mắt Phương Nguyên bạo phát, một chân còn lại chiếu chuẩn một bộ phận quan trọng nào đó của Bích Thần Thiên, đạp lên thật mạnh.
“Ối!”
Bích Thần Thiên bị một cước của Phương Nguyên đá trúng hạ bộ.
Trong nháy mắt, mặt ông ta cứng ngắc, hai mắt mở to đến trợn tròn, miệng không còn lại bao nhiêu không khí, suýt chút nữa đã phun ra toàn bộ.
Bích Thần Thiên không hổ danh là đại năng bát chuyển, tính nhẫn nại cao hơn người bình thường. Ông cố gắng chịu đau, hai tay quạt mạnh muốn bơi lên mặt sông.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
