Dịch Giả: Kenshooter032
==========================================================================================
“Thiết cô nương, ý cô là gì?” Phương Chính khó hiểu.
Thiết Nhược Nam giơ ngón trỏ ra, chỉ vào vách tường: “Các ngươi nhìn vào Cổ Nguyệt Phương Nguyên mà xem! Không thấy hắn quá bình tĩnh sao? Bản thân bị trắc ra tư chất bính đẳng mà thân sinh đệ đệ lại ngược lại là tư chất giáp đẳng, đổi lại là người bình thường thì tâm sẽ có dao động. Nhưng còn hắn thì sao? Không chút động dung, những thanh âm tán thưởng và trào phúng kia đều không làm hắn dao động nội tâm. Các ngươi không thấy rất kỳ quái? Toàn bộ quá trình, hắn đều quá bình tĩnh.”
Lời nói của Thiết Nhược Nam thu hút mọi người.
Lúc này hình ảnh được chiếu lại, những ánh mắt kia đều tập trung vào một hình ảnh trên vách tường, đó chính là Phương Nguyên.
Phương Nguyên đứng ở giữa đám người, một mình lẻ loi, cô đơn. Bóng râm che phủ nửa người của hắn. (DG: có thể mấy bác đọc cv sẽ thấy chỗ này em dịch khác với cv, cv là bóng ma cơ mà. Đơn giản là cvter cũ dùng quick translator bản beta, một vài từ còn thiếu :)))
Hình ảnh này, vừa vặn đối lập với hình ảnh ở bờ bên kia.
Thân sinh đệ đệ của hắn Cổ Nguyệt Phương Chính, đi từng bước một, cả người đều tắm rửa trong hào quang tinh khiết của Hy Vọng cổ.
Giờ khắc này, tình cảnh của hai huynh đệ thay đổi. Một người từ trên cao rơi xuống, nhân sinh rơi vào hố sâu, bị bao phủ bởi bóng tối. Người còn lại lọt vào mắt xanh của số mệnh, được chiếu rọi trong hào quang, muốn đặt lên cao phong.
“Một thiếu niên mười lăm tuổi, trải qua như thế nhân sinh đại biến, lại theo hắn trên người nhìn không tới một chút ít mất mát, mê mang, ghen tị. Chỉ có bình tĩnh. Hắn liền đứng ở trong đám người, như vậy lẳng lặng nhìn, giống nhau người ngoài cuộc, giống như đang xem một vở kịch.” Thanh âm của Thiết Nhược Nam đúng lúc truyền đến.
Cổ Nguyệt Bác nhìn chằm chằm vào hình ảnh trên vách tường, trầm ngâm không nói.
Phương Chính lại cảm thấy hàn ý sinh ra từ đáy lòng.
Ca ca, huynh đến tột cùng......
“Cho dù hắn đoán được kết quả khai khiếu, trong lòng cũng sẽ có gợn sóng, sẽ không bình tĩnh như vậy. Ta lúc trước vận dụng Tiên Nhân Chỉ, trên đó ghi hai chữ “Tư chất”, là ám chỉ Cổ Nguyệt Xích Thành. Hiện tại nghĩ lại, chưa chắc là Cổ Nguyệt Xích Thành, rất có thể là Phương Nguyên!” Thiết Nhược Nam nói.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

