Cũng may có Thi Chính Nghĩa kéo dài thời gian. Cho đến lần thứ ba, Triệu Liên Vân mới thôi động thành công.
“Haha, ngươi không biết, ta tu hành Tín đạo. Không ngừng nói chuyện mới có thể chữa thương được. Kêu càng lớn tiếng, uy năng công phạt của ta lại càng mạnh.” Thi Chính Nghĩa nói ra nguyên nhân.
“Con nhóc này thật đáng ghét.” Triệu Đại Ngưu liên tục gào thét, xé rách xiềng xích trên người. Nhưng cho dù gã dùng sức đến cỡ nào cũng không xé nổi.
“Đã như vậy.” Triệu Đại Ngưu một lần nữa nhe răng cười, thôi động sát chiêu Ngưu Khí Trùng Thiên.
Oành.
Tiếng nổ kịch liệt vang vọng đại điện.
Khí lãng trùng thiên một lần nữa phun ra ngoài, đánh bay đỉnh chóp đại điện.
Kẹt kẹt kẹt.
Sợi xích màu bạc bị sát chiêu tiên đạo chấn vỡ vô số. Mảnh vỡ xiềng xích còn chưa rơi xuống mặt đất đã hóa thành ngân quang vụn vặt giữa không trung, sau đó tiêu tán không thấy.
Triệu Đại Ngưu dùng sát chiêu chiêu bài, thành công phá hỏng được Tỏa Mệnh Ngân Liên, thu được tự do.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
