“Bạch Ngưng Băng, mau chóng dừng tay đi. Chúng ta phân thì có hại, hợp tác thì mới cùng có lợi.”
“Ngươi đã biến thành người rồng, như vậy đã có tư cách kế thừa tiên cổ phòng Long cung. Năm đó, chủng tộc người Rồng cường thịnh vô cùng, cổ tiên vô số, đã sáng tạo ra được Long cung. Sau khi người Rồng bị diệt vong, tiên cổ phòng Long cung cũng bị giấu một nơi nào đó ở Đông Hải. Ảnh Tông ta cũng biết được vị trí đại khái, nhưng đáng tiếc chỉ có cổ tiên thông qua pháp môn luyện cổ Như Như Long mới có tư cách kế thừa.”
“Nếu như ngươi hợp tác với chúng ta, Long cung sẽ là của ngươi.”
Ảnh Vô Tà hô to.
Bạch Ngưng Băng không thèm phản ứng, cổ trận siêu cấp phát ra thế công rả rích.
Ảnh Vô Tà lại càng khẩn trương, quát lớn liên tục: “Hắn là hạng người gì, chúng ta còn không rõ ràng sao? Ngươi chính là bảo hổ lột da, người cuối cùng gặp tai họa cũng chỉ có ngươi. Tại sao ngươi lại muốn hợp tác với hắn chứ?”
Bạch Ngưng Băng cười lạnh: “Đây là ân oán giữa ta và hắn, chẳng liên quan gì đến ngươi. Bốn người các ngươi hãy ngoan ngoãn nhận lấy cái chết đi.”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
