Lúc này, Ba Quyển Phong mới động dung. Y hít sâu một hơi: “Ngay cả Thụ Ông đại nhân cũng đối đãi với hắn như vậy, xem ra người này thật sự có chỗ hơn người. Chi bằng chúng ta ra tay, phá hỏng việc buôn bán tiên duyên, buộc hắn phải ra mặt.”
Ba Đức chậm rãi lắc đầu: “Không thể nào. Hắn tuyệt đối sẽ không ra tay đâu. Chúng ta muốn vạch trần việc này, chúng ta chiếm lý, việc buôn bán tiên duyên nhất định sẽ sụp đổ. Nhưng không thương tổn được Vũ Di Hải mảy may, ngược lại sẽ đắc tội với sáu bảy gia tộc khác, đẩy cừu hận của bọn họ lên người chúng ta. Đến lúc đó, Vũ Di Hải ngư ông đắc lợi, lại càng đoàn kết bọn họ hơn, thế lực chính trị càng thêm chặt chẽ.”
Ba Quyển Phong trợn tròn mắt, kêu ầm lên: “Vậy chúng ta phải làm thế nào cho phải?”
“Chờ.”
“Chờ?”
“Chờ cơ hội.” Thụ Ông Ba Đức từ từ nói: “Cơ hội chân chính chúng ta sáng tạo ra cũng không lớn, không có hiệu quả rõ rệt. Vậy thì chỉ có thể chờ cơ hội tốt hơn xuất hiện.”
Ba Quyển Phong cắn răng nói: “Như vậy chẳng phải ngồi nhìn Vũ gia cưỡi trên đầu chúng ta sao? Chờ cơ hội? Còn phải chờ bao lâu nữa, đại nhân?”
Sắc mặt Thụ Ông Ba Đức lạnh lại, không nói gì, chỉ lẳng lặng nhìn Ba Quyển Phong.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
